Chương 27: Tiramisu

Cuối cùng, Mạnh Chân chẳng cùng Giản Lương đến bất kỳ nhà hàng sang trọng nào để ăn tiệc hoành tráng mà lại theo chân anh trở về Chung cư Lan Vũ. Cô nói mình muốn ăn một bát mỳ, một bát mỳ sinh nhật do chính tay Giản Lương xuống bếp. Một yêu cầu giản đơn đến thế, đương nhiên Giản Lương chẳng thể chối từ.

Xe dừng lại nơi hầm đỗ, hai người bước xuống. Mạnh Chân thấy Giản Lương mở cốp sau, lấy ra một chiếc hộp nhỏ được gói ghém vô cùng tinh tế. Trong lòng lờ mờ đoán được đó là gì, trái tim nhỏ bé của cô cứ thế đập thình thịch liên hồi.

Bước vào thang máy, cô không kìm được cứ cúi đầu liếc trộm chiếc hộp, Giản Lương thấy vậy bèn giơ hẳn lên cho cô ngắm: “Bánh sinh nhật đấy, đẹp không?”

“Đẹp ạ.” Phần nhựa trong suốt trên vỏ hộp chẳng nhiều, Mạnh Chân nhìn không rõ lắm, nhưng vẫn gật đầu lia lịa, cười tươi rạng rỡ đến híp cả mắt.

Giản Lương bảo: “Mua vội ở quầy bar sảnh khách sạn, cũng chẳng có nhiều lựa chọn, đẹp hay không là thứ yếu, quan trọng là phải ngon.”

“Dạ dạ!” Mạnh Chân hệt như chiếc đuôi nhỏ, lon ton theo sát anh ra khỏi thang máy rồi vào nhà.

Về đến nhà, Giản Lương cởi bỏ áo vest, nới lỏng cà vạt rồi khoác lên mình chiếc tạp dề, quay sang hỏi Mạnh Chân: “Mỳ muốn ăn kèm món gì nào?”

Mạnh Chân chống cằm gọi món: “Rau cải, trứng ốp la với xúc xích!”

“Không có xúc xích! Lúc nãy em có nói đâu.”

“Không có thì thôi, có trứng ốp la là được rồi. À đúng rồi, ít mỳ thôi anh nhé, nhiều quá em ăn không hết.”

Giản Lương vỗ nhẹ đầu cô: “Em gầy tong thế này thì phải ăn nhiều vào, đến mấy nhóc củ cải còn mập hơn em đấy.”

“Nói bậy!” Mạnh Chân kiêu hãnh hất cằm: “Em nói cho anh nghe, bọn em vừa kiểm tra sức khỏe, em cao hơn một mét rưỡi rồi đó!”

“Tự hào gớm nhỉ! Chị anh lúc mười lăm tuổi đã cao gần mét bảy rồi!”

“Hứ! Không thèm nói chuyện với anh nữa!”

“Thế còn cân nặng?”

“…”

“Cân… nặng…”

“35 ký.”

Giản Lương ôm trán: “Ba mươi lăm ký? Hai người em mới bằng một người anh!”

Mạnh Chân bĩu môi thật dài: “Mau đi nấu mỳ đi! Anh nói nhiều quá! Em đói rồi!”

Giản Lương đi vào bếp. Anh hiếm khi nhóm lửa, tay nghề nấu nướng thực tình chẳng lấy gì làm xuất sắc, nhưng nấu một bát mỳ đơn giản thì không thành vấn đề.

Trong nhà không có xúc xích, Giản Lương suy tính hồi lâu xem có gì thay thế, chợt nhớ ra trong đống đồ ăn vặt mua cho Mạnh Chân có cánh vịt om đóng gói chân không. Thế là anh xé bao, thả vào nồi nấu cùng mỳ. Cuối cùng, bát mỳ nóng hổi nghi ngút khói được bưng lên bàn, đặt ngay ngắn trước mặt cô.

“Nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật, ăn mỳ thôi nào.”

Giản Lương cởi bỏ tạp dề, để lộ chiếc sơ mi trắng tinh khôi được sơ vin gọn gàng trong quần âu. Mạnh Chân ngước nhìn anh, cảm thấy anh tuấn tú hệt như chàng hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích.

Niềm vui nơi đáy mắt và trên gương mặt cô chẳng thể nào giấu nổi. Cô cầm đũa, thổi nhẹ làn hơi nóng rồi bắt đầu ăn. Giản Lương ngồi đối diện, chợt nhớ lại bữa cơm đầu tiên mình mời Mạnh Chân hình như cũng là một bát mỳ.

Anh hỏi: “Ngon không?”

Mạnh Chân gật đầu lia lịa: “Ngon ạ… Oa! Có cả cánh vịt nữa!”

Giản Lương khoanh tay trước ngực: “Em biết không? Anh còn chưa từng nấu cơm cho ba mẹ anh đâu đấy. Đời này ngoài tự nuôi thân ra, anh chỉ mới nấu cho mỗi mình em ăn thôi.”

Mạnh Chân vừa ăn, vừa thốt ra một câu hỏi trúng ngay tim đen: “Ngay cả chị Ưng cũng chưa từng được ăn ạ?”

Giản Lương: “…”

Ngẫm nghĩ kỹ lại thì… hình như là chưa thật. Hai người họ thường đi ăn nhà hàng, thi thoảng đến nhà Ưng Hủ Hủ thì cũng là cô ấy xuống bếp. Suy cho cùng, với tay nghề bếp núc thảm họa của mình, Giản Lương cũng chẳng còn mặt mũi nào mà trổ tài trước người khác, chỉ đủ để lòe Mạnh Chân mà thôi.

Anh đáp: “Không có.”

Mạnh Chân cười hì hì, lại tiếp tục vùi đầu ăn ngấu nghiến.

Ăn mỳ xong, Giản Lương mở hộp bánh, cẩn thận bưng ra chiếc tiramisu nhỏ xinh rồi cắm nến lên trên. Mạnh Chân chăm chú dõi theo từng cử động của anh, lòng tràn đầy mong đợi khoảnh khắc tuyệt diệu chỉ thuộc về riêng mình này.

Ngọn nến được thắp sáng, Giản Lương chợt hỏi: “Chân Chân, đây là lần đầu tiên em được tổ chức sinh nhật sao?”

Mạnh Chân mím môi cười, gật đầu như gà mổ thóc.

Giản Lương nói: “Khoan đã, thế thì anh phải chụp cho em một tấm ảnh để làm kỷ niệm mới được.”

Anh tìm một chiếc máy ảnh kỹ thuật số, vặn nhỏ ánh đèn phòng khách xuống mức dìu dịu, ân cần chỉnh lại dáng ngồi cho Mạnh Chân. Và rồi, anh đã lưu giữ lại khoảnh khắc xinh tươi của cô thiếu nữ tuổi mười lăm ấy. Mạnh Chân ngồi bên bàn ăn, khoác trên mình bộ đồng phục thể thao hai màu xanh trắng, trước mặt là chiếc bánh kem đang lung linh ánh nến.

Một tay cô đặt trên mặt bàn, tay kia chống khuỷu, lòng bàn tay nhẹ nhàng tì lên má. Nụ cười trên môi cô rạng rỡ như ánh dương, còn trong đôi mắt thì lấp lánh những tia sáng của niềm hạnh phúc.

Chụp xong, Giản Lương cất tiếng hát mừng sinh nhật: “Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday to Chân Chân, happy birthday to you! … Chúc mừng sinh nhật em!”

Tiếng vỗ tay giòn giã của anh vang lên, cố gắng bù đắp cho sự vắng vẻ của căn phòng. Mạnh Chân bắt chước dáng vẻ của Giản Lương trong ký ức, hai tay chắp lại thành kính ước nguyện rồi mở mắt ra, thổi tắt ngọn nến.

Giản Lương cắt bánh, đặt vào đĩa rồi cùng cô thưởng thức. Anh hỏi: “Em đã ước gì thế?”

Tâm tư của mấy cô bé mới lớn thật khó đoán. Giản Lương chẳng biết thiếu nữ mười lăm, mười sáu tuổi bây giờ thích những gì. Mạnh Chân không đu thần tượng, cũng chẳng nghe nói có sở thích đặc biệt nào. Giản Lương dứt khoát hỏi thẳng để trong lòng có chút manh mối, sau này mua quà cũng dễ dàng hơn.

Mạnh Chân nghi hoặc nhìn anh: “Có thể nói ra sao ạ?”

“Tại sao lại không thể nói?”

Mạnh Chân cắn chiếc thìa nhỏ: “Không phải người ta bảo điều ước nói ra rồi thì sẽ không linh nghiệm nữa sao?”

Giản Lương cười: “Cũng có khả năng là điều ước em vừa nói ra, anh lại có thể giúp em hiện thực hóa nó ngay thì sao.”

“Không thể nào đâu.” Ánh mắt Mạnh Chân đượm buồn một thoáng, cô lí nhí đáp, “Điều em ước là… em muốn hoàn toàn rời khỏi cái nhà đó.”

Trái tim Giản Lương như bị ai đó đánh mạnh một cái. Anh không ngờ rằng Mạnh Chân lại mang trong mình ý nghĩ ấy.

“Thực ra, em thấy ghen tị với Hoán Nhi.” Mạnh Chân cúi gằm mặt, những sợi tóc mái lòa xòa rủ xuống trán khiến Giản Lương chẳng thể nhìn rõ đôi mắt cô: “Năm sau Hoán Nhi tốt nghiệp là sẽ đi làm thuê rồi. Mẹ đã nhờ người tìm sẵn chỗ cho chị ấy, nghe nói lương cao lắm, cao gấp mấy lần ở chỗ chúng ta. Hoán Nhi đi rồi, chỉ còn lại trơ trọi mình em thôi. Bên dưới vẫn còn ba đứa em nhỏ, ngày nào cũng làm mãi không hết việc nhà, em chẳng biết mình sẽ phải học cấp ba thế nào nữa.”

Trong ngôi nhà ấy, Linh Lan đã xuất giá theo chồng, Chiêu Đệ đã khuất bóng, giờ đây đến cả Hoán Nhi cũng sắp sửa đi làm thuê. Bảo trong lòng Mạnh Chân không hoang mang lo sợ là nói dối. Trước đây luôn có Chiêu Đệ và Hoán Nhi đứng ra che chắn thay cô, nhưng chẳng bao lâu nữa, cô sẽ trở thành đứa con lớn nhất trong gia đình này.

Nghe đến đây, Giản Lương bèn cất lời hỏi: “Em nói mẹ em đã tìm được việc cho Hoán Nhi rồi sao? Là ở đâu thế? Tại sao lương lại cao gấp mấy lần chỗ chúng ta?”

Mạnh Chân đáp: “Có một dì là bạn của mẹ, đi làm thuê ở thành phố Đông, tỉnh G. Đi biền biệt bao nhiêu năm, lúc trở về thì giàu nứt đố đổ vách. Dì ấy bảo sẽ giới thiệu Hoán Nhi vào làm công nhân nhà máy ở thành phố Đông, lương mỗi tháng có thể lên tới sáu, bảy nghìn tệ.”

Giản Lương nghe mà không tin vào tai mình: “Sáu, bảy nghìn? Sao có thể chứ?”

Lương tháng hiện tại của anh cộng tất cả các khoản linh tinh lại cũng chỉ tầm tám, chín ngàn, tính thêm cả thưởng cuối năm thì thu nhập một năm rơi vào khoảng mười bảy mươi nghìn tệ. Đó là thành quả của một sinh viên tốt nghiệp đại học danh tiếng 985, lại có hơn sáu năm kinh nghiệm làm việc tại đài truyền hình cấp tỉnh.

Mạnh Hoán Nhi chỉ mới tốt nghiệp cấp hai, nhà máy nào lại trả mức lương cao ngất ngưởng như thế? Theo Giản Lương biết, công nhân dây chuyền sản xuất ở thành phố Tiền Đường hiện nay, lương tháng hơn hai nghìn tệ đã được coi là cao rồi.

Mạnh Chân thì chẳng mảy may nghi ngờ: “Em không lừa anh đâu, dì ấy còn mua được cả nhà ở Tiền Đường rồi cơ mà. Có thể là lương công nhân ở thành phố Đông rất cao, hơn nữa nghe bảo ở đó đặc biệt thiếu nữ công nhân trẻ.”

Giản Lương không phản bác Mạnh Chân nữa. Anh cũng có nghe danh đôi chút về thành phố Đông, tỉnh G. Nơi đó đúng là có rất nhiều doanh nghiệp sản xuất, nhưng không phải là nơi phát triển sầm uất nhất tỉnh G. Sở dĩ thành phố Đông nổi tiếng bên ngoài là vì ở đó có một chuỗi “ngành công nghiệp màu xám” khác phát triển cực thịnh.

Chỉ có điều, những lời này không tiện nói toạc ra với Mạnh Chân.

Anh đành dặn dò: “Chân Chân, em phải nhắc nhở mẹ em, anh sợ người đó lừa gạt gia đình em đấy. Mọi người nhất định phải hỏi cho ra ngô ra khoai, xem rốt cuộc bà ta định giới thiệu Hoán Nhi vào nhà máy nào, làm công việc gì, hỏi rõ địa chỉ, số điện thoại, tốt nhất là gọi điện đến đó hỏi trước rồi lên mạng tra cứu thêm. Bây giờ thông tin tuyển dụng đều có trên mạng cả, em chỉ cần tìm kiếm một chút là biết ngay mức lương công nhân ở thành phố Đông tầm bao nhiêu. Theo những gì anh biết, một cô bé hoàn toàn không có kinh nghiệm như Hoán Nhi thì không đời nào nhận được mức thu nhập cao như thế đâu.”

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh, Mạnh Chân cũng chẳng buồn tranh luận thêm. Giữa Thái Kim Hoa, Đào Lệ Anh và Giản Lương, dĩ nhiên Mạnh Chân đặt trọn niềm tin nơi anh. Giản Lương tuyệt đối sẽ không bao giờ hãm hại Hoán Nhi, thế nên khi anh bảo dì Đào Lệ Anh có khả năng lừa gạt, trong lòng cô cũng bắt đầu dấy lên nỗi hoài nghi.

Phần bánh kem còn dang dở được Giản Lương cẩn thận xếp vào hộp bảo quản thực phẩm, bảo Mạnh Chân mang về ăn dần. Sau cùng, Giản Lương trao cho cô món quà sinh nhật bất ngờ, đó là một chiếc điện thoại màn hình màu.

Mạnh Chân sững sờ, cả người như chết lặng. Trong nhà cô chỉ có mỗi ba là có điện thoại, nhưng đó là loại màn hình bé tẹo, cũ kỹ đã dùng hơn ba năm nay. Còn chiếc điện thoại Giản Lương tặng cô lại là loại nắp gập thời thượng với màn hình lớn, lớp vỏ ngoài đỏ thắm rực rỡ, đẹp đến nao lòng, và chắc chắn cái giá cũng đắt đỏ vô cùng.

Mạnh Chân chẳng dám nhận, món quà này quá đỗi quý giá, có khi bằng cả hai tháng lương vất vả của ba cô. Giản Lương chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp bóc hộp, lắp sim vào máy rồi tận tình hướng dẫn cô cách sử dụng.

“Thẻ sim này đăng ký bằng chứng minh thư của anh, em cứ cầm lấy mà dùng, tiền cước anh sẽ lo. Nè, đây là số của anh, anh đã lưu sẵn vào máy cho em rồi đấy.”

Chỉ sau một thoáng được anh chỉ dẫn, Mạnh Chân đã nhanh chóng biết cách gọi điện, nhắn tin và cả chụp ảnh nữa. Giản Lương gom điện thoại, dây sạc, tai nghe và sách hướng dẫn vào một chiếc túi đen, giấu kỹ dưới đáy cặp sách của Mạnh Chân, rồi lại ân cần xoa đầu cô dặn dò: “Đừng để ba mẹ phát hiện nhé. Ở nhà nhớ phải để chế độ im lặng tuyệt đối, đi học cũng không được lôi ra nghịch, tuyệt đối không được để ảnh hưởng đến việc học, em nhớ chưa?”

Mạnh Chân ôm chặt chiếc cặp vào lòng, tim đập thình thịch vì hồi hộp: “Cái này… chắc là đắt lắm anh nhỉ?”

“Không đắt đâu.” Giản Lương mỉm cười trấn an: “Thật tình anh cũng chẳng biết nên tặng em thứ gì. Em còn nhỏ, lẽ ra chưa thích hợp dùng điện thoại. Nhưng anh nghĩ có nó rồi em liên lạc với anh sẽ thuận tiện hơn, vả lại, anh tin tưởng vào khả năng tự chủ của em.”

Mạnh Chân cảm động gật đầu: “Cảm ơn anh. Anh yên tâm nhé, em hứa sẽ không ham chơi đâu ạ.”

“Đi thôi, anh đưa em về. Muộn thế này rồi mà chưa thấy em về, chắc cả nhà đang lo sốt vó lên đấy.”

Sự thật phũ phàng là trong cái nhà này, chẳng ai bận tâm Mạnh Chân về lúc mấy giờ cả.

Chỉ có Hoán Nhi là hỏi han sao cô về muộn thế. Mạnh Chân ghé tai chị thì thầm, kể rằng hôm nay là sinh nhật mình, được Giản Lương đưa đi ăn bánh kem. Hoán Nhi nghe xong, đôi môi khẽ hé mở, đáy lòng dâng lên một nỗi ghen tị mơ hồ, nhưng rồi cảm giác ấy cũng tan biến trong chớp mắt.

Đợi đến khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, Mạnh Chân lay Hoán Nhi dậy. Hai chị em rón rén lẻn ra ngoài, ngồi bệt xuống đất cùng chia sẻ phần bánh kem còn lại.

Hành lang tối om, tịch mịch, ánh trăng nhàn nhạt phủ lên thân ảnh hai cô thiếu nữ. Hai người tựa lưng vào tường, vai kề vai, mỗi người cầm một chiếc đĩa, cùng nếm vị ngọt ngào pha lẫn chút đắng dịu đặc trưng của tiramisu.

Mạnh Chân kể lại cho Hoán Nhi nghe những nghi vấn của Giản Lương, cuối cùng chốt lại: “Giản Lương chắc chắn hiểu biết hơn mẹ, anh ấy sẽ không tự dưng nói thế đâu. Bà Đào Lệ Anh đó, biết đâu chừng đang lừa gia đình mình đấy.”

Hoán Nhi đáp: “Nhưng mẹ từng đến nhà bà Đào Lệ Anh rồi, còn xem cả sổ đỏ nhà bà ấy nữa cơ mà.”

“…” Mạnh Chân ngẫm nghĩ: “Sổ đỏ liệu có khi nào là giả không?”

“Cho dù là giả thì bà ấy lừa chúng ta làm gì?” Hoán Nhi không hiểu: “Chị đâu có tiền, mặt mũi cũng chẳng xinh đẹp, lừa chị đi thì được cái gì chứ?”

Mạnh Chân ngẩng đầu, nghiêm túc suy luận: “Chị nói xem… liệu có khi nào bà ta định bán chị cho nhà người khác làm vợ không? Kiểu như mấy kẻ buôn người ấy?”

Hoán Nhi lắc đầu quầy quậy: “Mẹ mình biết mặt bà Đào Lệ Anh mà, có chuyện gì xảy ra thì cứ tìm bà ấy là ra ngay. Với lại, chị thì bán được mấy đồng chứ?”

“Ây da, sao chị cứ thích tự hạ thấp bản thân mình thế nhỉ? Em thấy chị xinh mà! Xinh hơn khối đứa con gái trong lớp em đấy.”

Hoán Nhi quả thực không sở hữu vẻ đẹp tinh tế, sắc sảo như Mạnh Chân. Gương mặt cô ấy có phần nhạt nhòa hơn, nhưng xét kỹ vẫn là một cô gái thanh tú, đoan trang và sạch sẽ.

Mạnh Chân không chịu nổi cái tính tự ti của chị, nhưng Hoán Nhi lại rất thản nhiên chấp nhận: “Bản thân chị thế nào, chị tự biết rõ mà. Em mới gọi là xinh, chị hai cũng đẹp, Chiêu Tài với Tiến Bảo đều đẹp cả, chỉ có mỗi mình chị là vừa xấu vừa ngốc thôi.”

Nghe vậy, Mạnh Chân xích lại gần, ôm chầm lấy chị: “Hoán Nhi, đừng nói như vậy, chị không biết chị tốt đẹp đến nhường nào sao?”

Hoán Nhi lặng lẽ đón nhận cái ôm của Mạnh Chân, cõi lòng bình thản, tĩnh lặng.

Dẫu hai chị em từ nhỏ đã khác biệt từ tính cách đến ngoại hình, nhưng bao năm qua sớm tối có nhau, nương tựa vào nhau mà sống, tình cảm ấy từ lâu đã chẳng thể diễn tả bằng lời.

Chị em gái nhà người ta tuổi tác sàn sàn, dù thân thiết đến đâu cũng khó tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt, thậm chí còn ngấm ngầm ganh đua, so bì. Nhưng Hoán Nhi và Mạnh Chân thì tuyệt nhiên chưa từng có một lần to tiếng, cũng chẳng mảy may ganh tị với nhau bao giờ. Tất nhiên, công lao lớn nhất thuộc về Hoán Nhi. Cô ấy thực sự là người hiền lành, an phận nhất trên đời này, lúc nào cũng nhẫn nhịn và chưa từng buông một lời oán thán.

Hoán Nhi cho rằng việc tốt nghiệp xong đi làm thuê là lẽ hiển nhiên. Dù là đi xa đến thành phố Đông hay ở lại Tiền Đường, điều khiến cô ấy canh cánh trong lòng nhất vẫn là Chiêu Tài.

Chiêu Tài mới học lớp Hai, tai lại không nghe thấy gì. Nếu cô ấy đi tỉnh khác, quanh năm suốt tháng chẳng thể về nhà, thì thằng bé biết phải làm sao đây? Mạnh Chân sang năm là lên cấp ba rồi, bài vở ngày càng nặng, lấy đâu ra thời gian mà một mình chăm sóc cho cả Chiêu Tài lẫn Tiến Bảo cơ chứ?

Mạnh Chân tựa đầu lên vai Hoán Nhi. Hoán Nhi khẽ buông một tiếng thở dài, thầm nghĩ, thôi thì đời xô đến đâu hay đến đó vậy.

BÌNH LUẬN

    Chia sẻ cảm nghĩ của bạn nhé!

    Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận cùng chúng mình 💗

TRUYỆN CÙNG THỂ LOẠI

Liễu Thúy Hổ
3444
Ngân Bát
19694
Tần Phương Hảo
30739
Lê Thanh Nhiên
30849
Ngân Bát
148730
error: Content is protected !!